Chi tiết tin

Quan niệm của Hồ Chí Minh về suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, “ tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ; liên hệ thực tế và những giải pháp cần tập trung.

Người đăng: Ngọc Tấn Ngày đăng: 14:16 | 03/08 Lượt xem: 2069

Qua nghiên cứu chuyên đề “ Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh về phòng, chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “ Tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ”; liên hệ thực tế cho thấy những biểu hiện mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra đòi hỏi từng cán bộ, đảng viên chúng ta phải thấy và có giải pháp tích cực để đấu tranh đẩy lùi, ngăn chặn tại các cơ quan, đơn vị, địa phương đó là:

Những dấu hiệu mà Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ ra về suy thoái tư tưởng chính trị:

- Những biểu hiện phai nhạt lý tưởng cách mạng: Người đã yêu cầu cán bộ, đảng viên sửa đổi lối làm việc, chỉ rõ phải đấu tranh với những hiện tượng thờ ơ trước những nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái “ nghe những lời bình luận không đúng, cũng làm thinh, không biện bác. Thậm chí nghe những lời phản cách mạng cũng không báo cáo cho cấp trên biết. Ai nói sao, ai làm gì cũng mặc kệ”.

- Người phê phán những đảng viên dao động, thiếu lý tưởng cách mạng:
“ Nếu chỉ có công tác thực tế, mà không có lý tưởng cách mạng, thì cũng không phải người đảng viên tốt…”; Người khẳng định “ Đảng phải chống cái thói xem nhẹ học tập lý luận. Vì không học tập lý luận thì chí khí kém kiên quyết, không trông xa thấy rộng, trong lúc đấu tranh dễ lạc phương hướng kết quả là mù chính trị, thậm chí hủ hóa, xa rời cách mạng”. Người nói: Trong Đảng ta hiện nay còn có nhiều người chỉ biết vùi đầu suốt ngày vào công tác sự vụ, không nhận thấy sự quan trọng của lý luận, cho nên còn có hiện tượng xem thường học tập hoặc là không kiên quyết tìm biện pháp để điều hòa công tác và học tập. Người còn kiên quyết chống những biểu hiện không chấp hành nghiêm các nguyên tắc tổ chức của Đảng; sa suốt ý chí chiến đấu, không gương mẫu trong công tác “ vô kỷ luật hoặc kỷ luật không nghiêm”.

- Trong tự phê và phê bình, Người kiên quyết chỉ ra và đấu tranh những biểu hiện: Không dám nhận khuyết điểm; khi có khuyết điểm thì thiếu thành khẩn, không tự giác nhận kỷ luật “ Thái độ của một số khá đông cán bộ là: Đối với người khác thì phê bình đúng đắn, nhưng tự phê bình thì quá ôn hòa. Các đ/c ấy không mạnh dạn công khai tự phê bình, không vui lòng tiếp thu phê bình – nhất là phê bình từ dưới lên, không kiên quyết sửa chữa khuyết điểm của mình…”.

Trong phê bình thì nể nang, né tránh, ngại va chạm, thấy đúng không bảo vệ, thì sai không đấu tranh “ có đ/c đáng phải trừng phạt, nhưng vì cảm tình nể nang chỉ phê bình, cảnh cáo qua loa cho xong chuyện. Thậm chí có nơi che đậy cho nhau, tha thứ lẫn nhau, lừa dối cấp trên…”. Người ví dụ: Nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đ/c trông thấy, lại lấy cớ “nể cụ” không nói, là tôi mang nhọ mãi. Nhọ trên trán thì không quan trọng, nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, ở tinh thần, mà không nói cho người ta sửa tức là hại người…Thấy cái xấu của người mà không phê bình là một khuyết điểm rất lớn. Không phê bình, tức là để cho cái xấu của người ta phát triển…; nói về từng người, nể nang không phê bình, để cho đ/c mình cứ sa vào lầm lỗi, đến nổi hỏng việc. Thế thì khác nào thấy đ/c mình ốm, mà không chữa cho họ. Nể nang mình, không dám tự phê bình, để cho khuyết điểm của mình chứa chất lậu. Thế thì khác nào mình tự bỏ thuốc độc cho mình...càng không nên trước mặt không nói xoi mói sau lưng. Người chỉ ra và kiên quyết đấu tranh với những biểu hiện nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị khác. Lại có những người trước mặt thì ai cũng tốt, sau lưng thì ai cũng xấu. Thấy xôi nói xôi ngọt, thấy thịt nói thịt bùi. Người còn phê phán những biểu hiện duy ý chí, áp đặt, bảo thủ, chỉ làm theo ý mình; không chịu học tập, lắng nghe, tiếp thu ý kiến của người khác.

- Người, kiên quyết chống những biểu hiện tham vọng chức quyền, không chấp hành sự phân công của tổ chức; kén chọn chức danh, vị trí công tác, Người gọi là “ Bệnh hiếu danh – Tự cho mình là anh hùng, là vĩ đại. Có khi vì cái tham vọng đó mà việc không đáng làm cũng làm. Đến khi bị công kích, bị phê bình thì tinh thần lung lay. Những người đó chỉ biết lên mà không biết xuống. Chỉ biết được sướng mà không chịu được khổ. Chỉ ham làm chủ tịch này, ủy viên nọ, chớ không ham công tác thiết thực.

- Người yêu cầu: Phải khắc phục bệnh cá nhân chủ nghĩa, bệnh công thần, óc địa vị. Nó đẻ ra nhiều cái xấu như xích mích, kèn cựa giữa cán bộ và đảng viên, không ai phục ai, không giúp đỡ nhau, không cộng tác chặt chẽ với nhau; dẫn đến tệ bảo thủ, quan liêu, tham ô, lãng phí, sợ khó sợ khổ, thấy khó khăn thì đâm ra tiêu cực, bi quan, từ đó dẫn đến những biểu hiện chọn nơi có nhiều lợi ích, chọn việc dễ, bỏ việc khó…tìm mọi cách để vận động, tác động, tranh thủ phiếu bầu cho cá nhân một cách không lành mạnh…



Hồ Chủ tịch trong phòng làm việc của Người ở căn cứ Việt Bắc. Ảnh:ST

Những biểu hiện về suy thoái đạo đức, lối sống, tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ:

- Người thẳng thắn đấu tranh với mọi biểu hiện cá nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; chỉ lo thu vén cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể; ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình. Người gọi đó là các căn bệnh “ óc hẹp hòi - ở trong Đảng thì không biết cân nhắc những người tốt, sợ người ta hơn mình. Ở ngoài Đảng thì khinh người, cho ai cũng không cách mạng, không khôn khéo bằng mình…Vì thế mà người ta uất ức và mình thành ra cô độc” và bệnh tham lam – Những người mắc phải bệnh này thì đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc, do đó mà chỉ tự tư tự lợi, dùng của công làm việc tư…

- Về thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ: Người đã chỉ ra cần phải đấu tranh với những vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, gây mất đoàn kết nội bộ, đoàn kết xuôi chiều, dân chủ hình thức, cục bộ, bè phái, kèn cựa địa vị, tranh chức, tranh quyền…Người yêu cầu: “ Phải thật sự mở rộng dân chủ trong cơ quan. Phải luôn luôn dùng cách thật thà tự phê bình và thẳng thắn phê bình, nhất là phê bình từ dưới lên. Phải kiên quyết chống cái thói “ cả vú lấp miệng em” ngăn cản quần chúng phê bình. Một đảng viên ở cương vị càng cao, thì càng phải giữ đúng kỷ luật của Đảng, càng phải làm gương dân chủ”. Người kiên quyết chống “ Bệnh hẹp hòi”, vì nhiều thứ bệnh như chủ nghĩa địa phương, chủ nghĩa cá nhân, khuynh hướng tham danh vọng, tham địa vị, dìm người giỏi, bệnh hủ hóa…đều do bệnh hẹp hòi mà ra.

- Người chỉ ra và kiên quyết phê phán một số bệnh đó là:

Bệnh hình thức: Việc gì không xét kết quả thiết thực, cần kíp, chỉ chăm về hình thức bên ngoài, chỉ muốn phô trương cho oai.

Bệnh hữu danh, vô thực: Làm việc không thiết thực, không từ chỗ gốc, chỗ chính, không làm từ dưới lên, làm cho có chuyện, làm lấy rồi, làm ít suýt ra nhiều, làm báo cáo cho oai, nhưng thật rỗng tuếch.

Bệnh kiêu ngạo: Tự cao, tự đại, ham địa vị. Ưa người ta tâng bốc mình, ưa sai khiến người khác.

Đặc biệt Người kiên quyết đấu tranh với các biểu hiện che giấu khuyết điểm: Báo cáo thì chậm trễ, làm lấy lệ, báo cáo dối, giấu cái dỡ, cái xấu, báo cáo bề bộn, chỉ góp (chép) báo cáo các ngành, cấp dưới, rồi cứ nguyên văn chép lại gửi lên v.v…

- Thao túng trong công tác cán bộ, Người gọi là Óc bè phái: Ai hẩu với mình thì dù nói không đúng cũng nghe, tài không có cũng dùng. Ai không thân với mình thì dù họ có tài cũng tìm cách dìm họ xuống, họ nói phải mấy cũng không nghe và kéo bè, kéo cánh lại là một bệnh rất nguy hiểm. Từ đó đi đến chia rẽ, ai hợp với mình dù người xấu cũng cho tốt, việc dỡ cũng cho hay, che đậy cho nhau, ủng hộ cho nhau, ai không hợp với mình thì có tốt cũng cho xấu, tìm cách giềm pha, nói xấu, dìm người đó xuống. Bệnh này rất tai hại cho Đảng, nó làm hại đến sự thống nhất, làm mất sự thân ái, đoàn kết giữa đồng chí, nó gây ra những mối nghi ngờ.

Người nói, chủ nghĩa cá nhân đẻ ra trăm thứ bệnh nguy hiểm: Đó là, quan liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí. Nó trói buộc, nó bịt mắt những nạn nhân của nó, những người này bất kỳ việc gì cũng xuất phát từ lòng tham muốn danh lợi, địa vị cho cá nhân mình, chứ không nghĩ đến lợi ích của giai cấp, của nhân dân ( Hồ Chí Minh: toàn tập).

Từ những biểu hiện theo quan niệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, “ tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ. Chúng ta nhìn một cách khách quan, trung thực và thẳng thắn nói rằng đâu đó, ở mỗi lúc, mỗi nơi, còn một bộ phận cán bộ đảng viên có biểu hiện những dấu hiệu như Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã chỉ ra. Đây là biểu hiện của một vài cá nhân không thể để làm hỏng một tổ chức, trong khi đó tổ chức ta đang tốt; hay không để một vài con sâu mà ta phải đổ cả nồi canh, trong khi đó nồi canh đang ngon.

Nhằm có biện pháp khắc phục và kiên quyết đấu tranh phê bình để chỉnh sửa, ngăn ngừa kịp thời sai phạm, đoàn kết chung tay xây dựng chi bộ thật sự trong sạch vững mạnh, tôi đề nghị cần quan tâm các giải pháp như sau:

Một là, đề nghị Chi ủy rà soát lại từ trong cấp ủy đến từng đảng viên, ai có biểu hiện nêu trên phải tạo điều kiện cho họ thấy và góp ý chỉ ra cho họ tự sửa. Nếu họ cố chấp, bảo thủ, chay ỳ thì chi bộ đấu tranh, phê bình, thậm chí xem xét để họ còn có cơ hội tồn tại và vươn cao hơn.

Hai là, thường xuyên tổ chức sinh hoạt chuyên đề tạo sân chơi chính trị cho đảng viên, nhất là đảng viên trẻ có điều kiện, môi trường lành mạnh, đảm bảo tính tập trung dân chủ trong phê bình và tự phê bình; trong trau dồi phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống và nâng cao kỷ năng trong công tác và cuộc sống với tinh thần mình vì mọi người, vì tập thể lên trên cá nhân.

Ba là, mỗi đảng viên phải phát huy tinh thần trách nhiệm, tự soi rọi lại mình và nhờ đồng chí mình nhìn giúp mình có dấu vết như quan niệm của Chủ tịch Hồ Chinh Minh nêu trên hay không mà tự lấy nước mà rửa đừng để lây lang cho người khác.

Bốn là, trong nhận xét, đánh giá, đề bạt, bổ nhiệm, khen thưởng phải thật sự khách quan, dân chủ, công khai và đúng thực chất, không bao che, không phiến diện, không ích kỷ hẹp hòi, thành kiến cá nhân làm tổn thương đồng chí mình, hạn chế sức chiến đấu của tập thể chi bộ, cơ quan.

Với tinh thần, trách nhiệm của các cấp ủy, lãnh đạo cơ quan, đơn vị, địa phương trong việc lãnh đạo, chỉ đạo và gương mẫu trong công tác cũng như cuộc sống; từng đảng viên, công chức luôn trau dồi phẩm chất đạo đức, lối sống, phát huy tinh thần đoàn kết, chung tay xây dựng Chi bộ, cơ quan thật sự trong sạch vững mạnh; tạo sự tin tưởng của nhân dân đối với Đảng, chính quyền, từ đó công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước đạt nhiều thắng lợi./.

Tác giả: Hồ Thanh Tân

Nguồn tin: Ban Dân tộc

[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn:








VĂN BẢN VỀ LĨNH VỰC CÔNG TÁC DÂN TỘC

Văn bản Chính phủ.
Văn bản UBDT và Bộ, ngành liên quan.
Văn bản TU-HĐND-UBND tỉnh và sở,ngành liên quan.
Văn bản Ban Dân tộc

Liên Kết Web

Dự báo thời tiết

Tam Kỳ
Thứ hai, 21/10/2019
Trời nắng
Nhiệt độ:28°
Độ ẩm: 74%
Hướng gió:Đông - Đông Bắc
Tốc độ gió:5 kmph
Tầm nhìn xa: 10 km

Thứ ba
22/10/2019
Trời hửng nắng
22°-31°
Thứ tư
23/10/2019
Trời hửng nắng
23°-32°

Thống kê

Tổng số lượt truy cập

BẢN QUYỀN BAN DÂN TỘC TỈNH QUẢNG NAM
Địa chỉ: 09 Trần Hưng Đạo - Tam Kỳ - Quảng Nam
Điện thoại: 0235.3852720
Website: bandantoc.quangnam.gov.vn
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)